Từ Lâm Chí Khanh đến Lâm Khánh Chi – Trong ánh hào quang

    0
    9
    Hình ảnh chàng ca sĩ
    Hình ảnh chàng ca sĩ “bạch mã hoàng tử” của tôi trong giai đoạn thành công
    Nếu muốn làm một ngôi sao thì tuyệt nhiên không thể sợ bóng tối. Nếu muốn nổi tiếng thì tuyệt nhiên không thể sợ thất bại

    Live show này đã gây dấu ấn trong giới showbiz lúc ấy bởi độ hoành tráng hiếm có. Chương trình diễn ra tại nhà thi đấu Phan Đình Phùng (Q.3, TP.HCM) do Huỳnh Phúc Điền làm đạo diễn.

    Ca sĩ đắt sô

    Đêm live show đầu tiên của sự nghiệp tôi “cháy” hết mình trong âm nhạc, trong những tiếng hò reo của hàng ngàn khán giả.

    Giây phút thăng hoa ấy thật khó quên trong đời. Tôi mang đến khán giả những ca khúc nhạc Hoa lời Việt, như: Kẻ cắp trái tim, Tình yêu sỏi đá, Sầu thiên thu, Mùa đông

    Live show “Bước nhảy đầu tiên” giúp tôi tạo dựng thành công thương hiệu một ca sĩ thị trường.

    Cuối năm 2001, tôi phát hành VCD ghi hình live show Bước nhảy đầu tiên. Chỉ vài tháng sau đó, tôi được rất nhiều bầu show săn đón ở mọi thể loại chương trình âm nhạc. Tôi biết mình đã thành công!

    Cátsê của tôi từ 200.000 đồng đã liên tục tăng lên chóng mặt: 4 triệu, 10 triệu, 15 triệu và đỉnh điểm là 25 triệu đồng cho một lần xuất hiện khi giá vàng chỉ tầm 5 triệu đồng/cây.

    15 triệu đồng là mức cátsê dành cho ca sĩ hạng A thời điểm đó. Tôi đã nhanh chóng leo lên thứ hạng mơ ước này.

    Ca sĩ chỉ có đi tỉnh mới có nhiều tiền, chứ hát ở thành phố cũng chỉ bấy nhiêu thôi. Tôi cứ thế đi hát quanh năm suốt tháng ở tỉnh cũng không hết điểm.

    Ví dụ như tôi đi hát ở Cà Mau hơn nửa tháng, mỗi đêm hai show, cứ đi canô vào hát rồi lại đi canô sang điểm khác. Hát xong ở Cà Mau, tôi lại sang các tỉnh lân cận biểu diễn. Cứ thế tôi hát xuyên Việt, hết vào Nam lại ra Bắc.

    Ánh hào quang lấp lánh quanh tôi, công chúng khắp nơi đón nhận. Các show diễn liên tục đến tay, tôi đi đến đâu là bầu show hốt bạc đến đó, trở thành “con gà đẻ trứng vàng” cho các bầu show.

    Từ những sân khấu hoành tráng đến những sân khấu được dựng lên đơn giản, thô sơ đều có đến 4.000-5.000 người đến xem tôi diễn.

    Show diễn dày đặc và sự săn đón của bầu sô làm tôi choáng ngợp. Có đợt tôi hát cho đoàn Duy Ngọc ở Long An, Mỹ Tho, Bến Tre, khi tôi xuất hiện, cả biển người ở các điểm diễn gọi to “Lâm Chí Khanh! Lâm Chí Khanh!”. Tôi hạnh phúc vô ngần, chỉ ước phút giây vinh quang ấy là mãi mãi.

    Rất nhiều khán giả tưởng tôi là ca sĩ Hong Kong hay Đài Loan vì nghệ danh Lâm Chí Khanh lạ tai và nhất là gương mặt tôi hao hao tài tử Lâm Chí Dĩnh.

    Nhiều khán giả hỏi tôi có họ hàng gì với tài tử này không khiến tôi rất bối rối. Sự nhầm lẫn đó cũng là một cơ hội cho tôi bởi khán giả càng tò mò, tôi càng đắt show.

    Đang tuổi 20 tràn đầy sôi nổi, tôi chỉ thích xe hơi và lấy đó làm động lực để chăm chỉ “cuốc cày” hết ngày này sang tháng khác, hết show này đến show khác. Thời điểm đó cứ sáu tháng tôi đổi xe hơi một lần, khiến chính các đồng nghiệp cũng choáng.

    Tôi tạo dáng cá tính cho hình ảnh của mình
    Tôi tạo dáng cá tính cho hình ảnh của mình

    Trong thời hoàng kim sự nghiệp từ 2000-2005, cátsê của tôi từng cao hơn cả mức dành cho ca sĩ hạng A, tức lên đến 25 triệu đồng cho một lần xuất hiện.

    Sau hành trình chuyển giới “đặt cược” bằng cả sinh mệnh của mình, tôi quay lại showbiz và ngày càng đắt show.

    Cátsê hiện nay của tôi khoảng 50-70 triệu đồng/show, cátsê đi lưu diễn nước ngoài 7.000-10.000 USD/show.

    Không chỉ được mời biểu diễn ở nhiều sân khấu, tôi còn được mời tham dự nhiều chương trình truyền hình, dự sự kiện (event), quảng cáo mỹ phẩm, dịch vụ chăm sóc sắc đẹp…

    Thời của Lâm Chí Khanh

    Ông bầu Duy Ngọc từng khẳng định: “Đây là thời của Lâm Chí Khanh!”. Dù đã đến lúc cái tên của tôi có thể quyết định đến sự thành bại của đêm diễn, nhưng tôi không “hét” giá với bất kỳ bầu sô nào, thậm chí còn “giảm giá”.

    Một dạo, ông bầu Tư Tình Yêu – người chuyên hoạt động ở miền Tây – ngập trong nợ nần, mãi không thoát ra được, tìm đến tôi và đề nghị cátsê 15 triệu đồng (thay vì mức 20 triệu đồng) để ông có cơ hội gỡ nợ.

    Tôi đồng ý và xuống Long Xuyên hát, diễn chung sân khấu với anh Chế Thanh và danh hài Bảo Chung.

    Khoảng 8 giờ tối hôm diễn ra show, tôi làm tóc xong, chạy ngang điểm diễn thì thấy trước sân… chỉ lác đác vài người. Tôi hốt hoảng nói với Lý Triệu Dân – trợ lý của mình:

    – Trời, sao kỳ vậy?

    Mặt mày Lý Triệu Dân rầu rĩ. Tôi hoang mang nói tiếp:

    – Sao bữa ở Mỹ Tho đông khán giả quá trời mà ở đây hiu hắt dữ vầy nè? Lỡ chuyện này bị người ta thổi lên là mình chết, cátsê rớt thê thảm nghe.

    Lý Triệu Dân bảo tôi cứ yên tâm, để Dân chạy vô sân bãi nói chuyện với ông bầu Tư Tình Yêu xem sao. Triệu Dân chạy đi một lát rồi chạy ra, mặt mày tái mét, mồ hôi nhỏ giọt. Thấy bộ dạng này của Dân, tôi hốt hoảng:

    – Bộ không có ai thiệt hả?

    Dân thở hổn hển nói:

    – Không phải! Không phải! Nghẹt cứng người! Đông còn hơn bãi Mỹ Tho, Long An, Bến Tre nữa Khanh ơi. Yên tâm đi! Về thay đồ diễn nhanh đi!

    Hóa ra khán giả nghe tin có Lâm Chí Khanh, Chế Thanh, Bảo Chung diễn đã kéo ra từ sớm, mua vé vô rạp hết nên không còn mấy người đứng bên ngoài!

    Đợt ấy tôi đi hát cho bầu Tư Tình Yêu suốt mười đêm, đêm nào rạp cũng muốn vỡ. Sau đợt đó, bầu Tư Tình Yêu trả được nợ, mua được ghe, nhà lầu, còn cátsê của tôi nhanh chóng vượt qua các tên tuổi “hot” nhất lúc bấy giờ.

    Cuối cùng, cái tên Lâm Chí Khanh cũng đã được đứng trên vị trí top của biểu đồ âm nhạc. “Làn sóng” mang tên Lâm Chí Khanh lan rộng từ Cà Mau, Châu Đốc, Sóc Trăng, Cần Thơ…

    Một loạt ca khúc tôi hát trở thành “hit” (bài hát được yêu thích): Tình yêu sỏi đá, Chờ phone của em, Mùa đông, Sầu thiên thu, Tình cuồng say

    Ông bầu Duy Ngọc nhìn thấy “sức hút” của tôi nên mời tôi quay lại hát cho đoàn của ông với mức cátsê 20 triệu đồng vào độ Tết năm 2001.

    Tết năm ấy tôi hát cặp với nữ ca sĩ Thanh Thảo suốt từ Tây Ninh, Trảng Bàng, Gò Dầu tới Phan Thiết. Tết năm đó, tôi hát xuyên suốt một tháng, thu nhập mấy tỉ bạc, tôi về Sài Gòn đổi xe hơi hạng sang.

    Thời kỳ vàng son của tôi tuy không dài, chỉ từ 2000-2005 nhưng cực kỳ rực rỡ. Rất nhiều bầu show mong muốn có Lâm Chí Khanh trong show diễn, song báo chí lại không mấy quan tâm tôi.

    Có lẽ trong thời kỳ ấy tôi không có nhiều mối quan hệ với báo giới, thậm chí tôi còn không biết đến mạng Internet nên dấu ấn thời vàng son của tôi không được ghi nhận nhiều trên truyền thông.

    Showbiz Việt thay đổi từng ngày, mọi xu hướng đều chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn và rất nhanh sẽ bị thay thế.

    Dẫu vậy khi nhắc đến cái tên Lâm Chí Khanh, một ca sĩ trẻ đã có những bài hát gắn liền với kỷ niệm một thời tuổi trẻ, người hâm mộ vẫn dành cho tôi một vị trí đặc biệt.

    Với tôi, đó là niềm hạnh phúc lớn lao mà không có bất kỳ thứ gì có thể đánh đổi.

    _____________________

    Kỳ tới: Tiếng sét ái tình

    Xem các kỳ trước:

    >> Kỳ 1: Giấc mơ ‘công chúa’

    >> Kỳ 2: Vào nghề

    LÂM KHÁNH CHI

    LEAVE A REPLY