Đường sắt đô thị Hà Nội, một thập kỷ chờ đợi

    0
    55

    Sau vụ tai nạn, ông Phong phải khâu 9 mũi ở lông mày, giãn tủy sống, trái gió trở trời là đau nhức không chịu nổi. Năm đầu, công ty còn vào thăm, biếu giỏ quà. Hai năm nay, họ cũng không đến nữa, sau khi ông Phong đồng ý không khởi kiện, không truy cứu.

    Còn chiếc mũ, đã mấy lần ông thử cầm bàn chải cọ kỹ càng nhưng không làm mờ được vết xước. “Nếu không có chiếc mũ thì có khi tôi đã chết hẳn”.

    Nhưng dù đội mũ rồi, ông vẫn thấp thỏm lo âu mỗi lần có việc đi dưới tuyến đường này, ông cố nép sát vào lề đường, tránh giàn giáo càng xa càng tốt. Từ hồi bị bó sắt rơi, ông gần như tránh hẳn đường đó.

    Bà Hằng thì luôn sợ hãi khi đi qua những công trình xây dựng, nơi có giàn giáo hay bất cứ thứ gì lủng lẳng trên đầu. Hàng ngày, con gái đi làm, bà đều hỏi có đường nào tắt để đi, tránh phải đi dưới những đoạn đường mà không biết sắt, thép có thể bất thình lình rơi xuống đầu. Hôm nào con về muộn, bà lại sốt ruột gọi xem có xảy ra chuyện gì không.

    LEAVE A REPLY